Hiệp Khách Hành – Triết lý của cái thiện

by ducnguyen

“Hiệp Khách Hành” mang đậm triết lý Phật giáo, nhân duyên của Kim Dung.

Thạch Trung Ngọc là con trai của hai đại hiệp lừng danh giang hồ, trang chúa Huyền Tố trang- Thạch Thanh và Mẫn Nhu. Sau đó lại được thu vào làm đệ tử của phái Tuyết Sơn, nổi danh chính phái bậc nhất thiên hạ bấy giờ. Nhưng Thạch Trung Ngọc không học được điều gì tử tế, tuổi nhỏ đã gian xảo, nhan hiểm, trăng hoa, hèn nhát…Lớn lên quả nhiên làm những chuyện thương thiên bại lý, tiểu nhân vô sỉ.

Người anh em song sinh của Thạch Trung Ngọc là Thạch Phá Thiên (Cẩu Tạp Chủng) bị kẻ thù của cha mẹ bắt cóc khi còn là sơ sinh, lớn lên trong sự thù hận của bà mẹ (giả), đến cái tên còn không được đặt tử tế. Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thường xuyên bị đánh đập, xỉ vả, đặc biệt là bị nhồi nhét những thói hư tật xấu của tầng lớp đáy cùng của xã hội.
Lớn lên một chút thì lưu lạc giang hồ, vô tình nhặt được Huyền Thiết Lệnh bị Tạ Yên Khách đưa lên Ma Thiên Lĩnh.
Tạ Yên Khách là ai? Là Ma Thiên Cư Sĩ giết người không chớp mắt, là gã quái nhân coi trời bằng vung.
Sống với môi trường như thế, những con người như thế mà Thạch Phá Thiên từ đầu đến cuối không mất đi phẩm hạnh.

Một chàng thiếu niên thật thà, chất phác, luôn làm mọi thứ vì người khác. Thạch Phá Thiên mang một cái tâm từ bi của Đức Phật giữa vô vàn cái tham, sân, si của hàng trăm nhân vật khác.

Vậy ta nói “bản chất con người hình thành từ khi mới sinh ra” chứ không hẳn chỉ do môi trường sống tác động?

Advertisements